Trang chủ > MỤC VỤ > Giới trẻ - Thiếu nhi

Giới trẻ - Thiếu nhi

Trang vở thơm màu mới

Phanxico Trần Duy Thành | 15:57 | 05/08/2012

Năm xưa, thưở thiếu thời, chính Chúa Giê-su cũng như tôi và bao bạn bè khác tới trường học tập. Chắc hẳn, Ngài đã chăm ngoan học hành, rèn luyện để các thầy giảng ở đền thờ Giêrusalem phải ồ lên, trầm trồ ...


    Nhớ thời niên thiếu, tôi và bao bạn bè cùng trang lứa dung dăng dung dẻ tới giáo đường học giáo lý. Ở đó, tôi học biết thêm được thật nhiều những điều hay, lý thú, bổ ích từ cha xứ kính yêu, các ông bà quản giáo, anh chị giáo lý viên. Nhờ đó mà tôi dần lớn lên trong ân tình Chúa, tâm hồn thêm phong phú, trưởng thành, mạnh mẽ hơn. Đến giờ, khi đã lớn, mặc dù không có nhiều thời gian đi học giáo lý, tới nguyện đường nhiều như ngày trước nữa, bởi do những bộn bề, bận rộn của cuộc sống, công việc, học tập.... Nhưng trong trí nhớ tôi vẫn còn văng vẳng những câu giáo lý hỏi - thưa, những bài hát thân thương, hay hay (dù cũng không nhiều cho lắm):

                      “Một ngày gần hết, con tổng kết điều dở, điều hay..
                        ....................
                        .. .....lật sang trang vở mới, con với Chúa cùng ghi..”.

      Lời bài hát thật đơn sơ, chân tình. Ngày thơ bé, tôi cứ hay đinh ninh như lời câu hát rằng: Chúa lúc nào cũng ngồi bên em đấy, nên em sẽ phải thật nắn nót, chăm chút ghi chép bài học cho thật sạch, thật đẹp và ngay ngắn, kẻo nhỡ Chúa kiểm tra thì còn sẵn sàng. Ôi ngày bé ngây ngô là thế nhưng lớn lên, tôi vẫn cảm nhận (có đôi nét chín chắn hơn) rằng: Chúa vẫn luôn đồng hành, bước đi cùng mình trên những nẻo đường để bổ sức, quan phòng. Cho mình thêm lòng kiên định vượt thắng qua những áp lực bài vở, những cám dỗ đời thường. Cho mình luôn cảm thấy mỗi ngày tới trường là một ngày vui... Tôi cần biết cảm tạ, tri ân vì hẳn tôi đã được Chúa thương ban cho một cuộc sống ấm no, an vui, được tung tăng cắp sách tới trường, thấy mình còn may mắn hơn hàng vạn trẻ em leo đơn, mồ côi.

    Đến đây, tôi muốn nhắc nhớ lại tháng sáu một chút! Tôi nhớ tháng sáu và những trang vở cũ sau một năm học. Cứ mỗi độ tháng sáu về, tôi lại ngồi điểm lại những gì mình đã học, đã làm. À, là tháng sáu chứ không phải là cuối một năm! Hè sang, thi cử đã xong xuôi, trang vở khép lại, liệu tôi là loại (kiểu) học trò (con người) nào đây? Trung thực hay gian dối? Cẩu thả hay cẩn thận? Chăm chỉ hay biếng nhác? Lễ phép hay xếch mé? Thi xong, các bạn thường có “hội chứng” xả láng sau mùa thi. Có lẽ, tôi phải nhắc tới từ “hội chứng” vì đó là một căn bệnh khá phổ biến của học trò hiện nay. Thoát khỏi một kì thi, năm học áp lực, vui chứ! Biết kết quả thì lại càng vui hơn nữa. Rồi nếu trượt, cũng buồn. Buồn-vui là cảm xúc của con tim, không nên cấm cản. Nhưng mình đừng có làm nô lệ của cảm xúc! Vui rồi quá kích, làm chuyện nhảm nhí, nguy hại... Buồn rồi lại quẫn trí, suy nghĩ tiêu cực, suy sụp, tự vẫn...Nếu mình mà không làm chủ được bản thân ngay từ bây giờ thì khi trưởng thành, đi làm mình sẽ vất vả lắm.

    Tháng sáu đã qua rồi! Liệu mình đã có lần nhìn lại những cuốn vở ghi của một năm học hay nhìn lại nhũng việc đã làm? Mình là ai?

    Quay trở lại hiện tại thì tôi đã đang vào guồng quay của tháng tám rồi. Mùa hè xanh đã dần trôi qua. Mùa thu đang ùa về. Mùa thu, mùa tiếng trống tựu trường, mùa đi xây những ước mơ.Trong tâm tình cảm tạ, tri ân tôi tự hứa sẽ quyết tâm học hành cho thật tốt, chuyên chăm!

    Năm xưa, thưở thiếu thời, chính Chúa Giê-su cũng như tôi và bao bạn bè khác tới trường học tập. Chắc hẳn, Ngài đã chăm ngoan học hành, rèn luyện để các thầy giảng ở đền thờ Giêrusalem phải ồ lên, trầm trồ kinh ngạc về khả năng, hiểu biết, học thức chuyên sâu của Người. Lời giảng dạy của Ngài cũng thật mạnh mẽ, giàu sức thuyết phục. Người đã để lại những lời giáo huấn những bài học kinh nghiệm sống thiết thực, đầy ý nghĩa qua Tin Mừng mà người đã rao giảng.

    Ba mẹ cứ hay dặn tôi: “Lo học mà ấm vào thân”. Đúng! Chỉ có cố gắng trau dồi học thức, rèn dũa nhân cách, đạo đức, phẩm hạnh cho tốt thì tôi mới có thể vững bước vào đời với hành trang đã có.

    Nhưng bạn trẻ lại có câu: “Khó nhất là học, nhọc nhất bế em”. Liệu học có khó lắm lắm như tôi tưởng? Tôi có thể học biết ở mọi nơi, ở xung quanh, nếu tôi biết lắng nghe, cảm nhận, chắt lọc cho riêng mình. Những luồng kiến thức mà tôi tiếp nhận được ắt hẳn sẽ phục vụ vào cuộc sống vào lúc này, lúc khác mà tôi không ngờ được.

    Mùa thu, mùa tiếng trống tựu trường, mùa đi xây những ước mơ. Nào ta cùng đặt cho mình một “A-list” học tập, làm việc thật khoa học. Và không quên luôn dâng lên Chúa những lời kinh, lời nguyện cầu cho mình được mạnh-giỏi, ý chí, trưởng thành hơn...

    Cùng nhau mở trang vở thơm màu mới, ta cùng tô vẽ lên một ngày mai tươi sáng. Ta an tâm vì có Chúa luôn đồng hành.

    Phanxico Trần Duy Thành

    Số lượt xem: 5147 Gửi cho bạn bè      In trang này
    >> CÁC TIN KHÁC
     
    Tòa giám mục Phát Diệm
    75 Phát Diệm Đông – Kim Sơn – Ninh Bình
    ĐT: 0303.862.058 – Fax: 0303.862 724
    Email: tgmpdiem@gmail.com

    Ban biên tập
    Email: bbt@phatdiem.org
            Copyright 2011
    Tòa giám mục Phát Diệm
    Loading ...