Trang chủ > MỤC VỤ > Chuyện mục vụ

Chuyện mục vụ

Việt Nam - Rôma, máu chảy về tim (11)

Lm Phêrô Nguyễn Hồng Phúc | 16:37 | 27/02/2015

chúng tôi cảm thấy rằng, các bạn trẻ châu Âu nói chung và ở Pháp nói riêng ít đến nhà thờ hơn Việt Nam, nhưng dường như chất Kitô giáo đã ăn sâu vào máu thịt của họ.


    VIỆT NAM - RÔMA
    MÁU CHẢY VỀ TIM
    (Tiếp theo, 11)


    Đường về Paris


    Một trùng lặp hiếm hoi: chúng tôi vẫn lên toa 20 như vé tàu đi. Tôi và thầy Được ngồi đúng số ghế cũ của mình. Tàu về ga Austerlitz - ga mang tên một trận chiến Pháp - Đức năm xưa. Điểm đến cũng chính xác tới từng phút. Khi đưa hành lý xuống tàu tôi mới phát hiện ra bức tranh lụa Đức Mẹ Việt Nam mà khi đi chúng tôi bỏ quên trên  tàu vẫn còn nguyên trên gác hành lý. Ý thức nhân bản ở Pháp rất đáng khâm phục!

    Sự tôn trọng cá nhân ở các nước châu Âu cũng rất cao, không ai nói chuyện to tiếng. Vào giờ khuya trên tàu, tất cả đều im lặng. Các bạn trẻ Pháp bao giờ cũng có cuốn sách trên tay. Họ không để thời gian chết trên tàu, xe hoặc nhà ga. Khắp nơi vang lời cám ơn hoặc xin lỗi, người ta rất thân thiện đáp lời chào của bất cứ ai. Không bao giờ có chuyện chen ngang khi người khác đã xếp hàng. Khi lên xe bus bạn tự giác mua vé và kiểm soát vé ở máy tự động, nhiều khi suốt nhiều tuyến đường không ai kiểm tra nhưng nếu bất ngờ bị kiểm tra không có vé bạn sẽ bị phạt gấp 50 lần, tức 50/1 Euro. Nếu không có tiền ngay, bạn bị thu giấy tờ, khi về nhà tiền phạt sẽ thành 100 Euro. Ở một số bưu điện mà chúng tôi biết người ta lắp đặt một máy tự động, bạn lấy số theo từng ghi cửa và ngồi ghế chờ đến số của mình. Nhân viên bưu điện giao tiếp với từng người và báo số điện tử trên ghi cửa. Ngay ở nhà Nguyện Foyer Phát Diệm, số trang hoặc số bài cần hát cũng được báo bằng số điện tử trên bảng tường đối diện, mọi việc diễn tiến nhịp nhàng, trật tự.

    Chỉ ở châu Âu có ít ngày nên có thể còn phiến diện, chúng tôi cảm thấy rằng, các bạn trẻ châu Âu nói chung và ở Pháp nói riêng ít đến nhà thờ hơn Việt Nam, nhưng dường như chất Kitô giáo đã ăn sâu vào máu thịt của họ. Việc thực hành bác ái và công bằng chứng tỏ điều đó. Họ sống đạo rất lý trí, có ý thức cao.

    Tuy nhiên, không có xã hội nào là hoàn hảo. Ở châu Âu cũng tồn tại những tiêu cực, chúng tôi chỉ kịp quan sát một vài tiêu cực đường phố:

    *  Trước hết là trộm cắp - nỗi đau của khách du lịch, hành hương - điểm tiêu cực này nổi bật ở Ý, từ Đức Cha ở nhà căn dặn cho tới Đức Ông Thiện ở Foyer, thầy Vượng và các Soeur đều dặn đề phòng mất cắp. Suốt những ngày lưu trú tại Ý hay Pháp, chúng tôi chỉ đưa hộ chiếu bằng bản phôtô. Mất tiền không lo bằng mất hộ chiếu vì sẽ trở thành người lưu vong vô chính phủ, vô tổ quốc. Hai ông bà người Đức đi cùng Metro với chúng tôi, bà bị móc tút toàn bộ tiền và giấy tờ. Rất may bà kịp túm tay kẻ cắp, khám người và lấy lại được ví, tên kẻ cắp chỉ là một trẻ gái tầm 13 dến 14 tuổi, nhưng đứng sau đó là hai tên to cao mà người ta nói rằng “cùng bọn”.


            Người hành khất ở Ý đóng vai Đạo sĩ khổng lồ

    * Người hành khất ở Ý, họ đóng vai đủ loại: người Aicập, vũ nữ, anh hề... trước mặt đặt một cái giỏ, mỗi khi có ai cho tiền, người ăn xin làm những cử chỉ thân thiện: bắt tay, cúi chào, múa, làm trò, thậm chí có người đóng giả như đạo sĩ giơ tay chúc lành “quyệch quạc” cho người giúp họ. Ở Pháp họ ăn mặc chững chạc, chúc quý ông, quý bà mọi điều tốt lành rồi mới xin giúp chút tiền để có một bữa ăn ở nhà hàng, nghỉ đêm tại Hotel v.v..

    Chợ ở Pháp không phải là điều gì tiêu cực nhưng là quá chênh lệch với giá ở Việt nam. Để tiếp chúng tôi bữa cơm Việt Nam, Thầy Được đi chợ mua rau, một mớ Thìa là tính ra tiền VN là 26.000đ, mỗi một cây Thìa là nhỏ tính thành tiền 1,400đ nếu cả mớ rau này tại Việt Nam chỉ bán được 500đ. Một mớ rau răm đáng giá 100đ Việt Nam thì ở đây mua mất 22.000 đ.

    Nói theo một nghĩa lạc quan nào đó thì chợ Việt Nam vẫn là rẻ nhất thế giới!

    Chiều 30 tết ở vùng quê Việt Nam, đi chợ chiều giống như chơi bạc, có thể thực phẩm sẽ đắt nhất trong năm vì nhà nào cũng phải sắm cho 3 ngày tết, ngược lại có thể mua như xin không, vì nếu còn đọng lại nhiều hàng thì người ta cũng bán đổ bán tháo cho hết để về ăn tết với gia đinh.


    Thăm tháp Eiphel


    Chúng tôi đi thăm tháp Eiphel trong khung cảnh chiều 31/12 tại Paris để hưởng mùi “Tết tây” lần đầu tiên trong đời.


    Khác hẳn với trí tưởng tượng và càng khác hơn so với trong ảnh in, tháp Eiphel khổng lồ không chỉ vắt qua một đường phố mà là cả một quảng trường rộng lớn, cả nhà thờ Chính toà Phát Diệm cũng chỉ nằm gọn trong giữa  bốn chân tháp. Ta hãy hình dung chỉ một chân tháp tiếp đất người ta đã xây trong khoảng không ở đó cả một gian nhà để bán vé và làm cổng lên tháp. Có cả hàng chục ngàn người xếp hàng mua vé để lên tháp. Bốn thang máy liên tục hoạt động. Mỗi thang chứa được ba mươi người, mặc dù thế cũng không đủ đáp ứng, số người leo bộ mỗi lúc một đông.

    Ở tầng một của tháp có cả hành lang vây quanh bốn bên, mỗi hành lang rộng 1,5m chạy dài hàng trăm mét. Bên trong có cả sân băng để cho du khách tự do trượt băng. Rất nhiều các cửa hàng souvenir và cả quán Bar có cửa kính vây quanh, có lò sưởi hơi ấm đủ phục vụ hàng trăm người một lúc.

     

    Từ tầng cao này, dòng sông Seine trở nên bé nhỏ, mềm mại và du khách có thể nhìn được chiều khá dài của con sông lộng lẫy nhất châu Âu, chảy suốt đô thành Paris diễm lệ này. Cũng từ đây,  ta có thể quan sát thấy toà nhà Quốc hội, Dinh thủ tướng Pháp, Viện bảo tàng quân đội nơi mai táng Nopoléon đại đế.

    Chúng tôi tiếp tục đi lên tầng hai, thủ đô Paris tiếp tục được thu nhỏ. Thành phố đã lên điện mặc dù lúc đó mới chỉ là 5h chiều. Gió ở đây bắt đầu thổi mạnh. Ở tầng hai này vẫn còn không gian rộng lớn: hai cửa hàng souvenir bán đủ mọi mặt hàng thương hiệu Eiphel, phía đối diện là 6 thang máy lên xuống, mỗi thang chứa được khoảng 20 người. Ở đây cũng đông chật người xếp hàng mua vé lên tầng 3 bằng thang máy. Tầng ba này là đỉnh cao 300m của tháp Eiphel. Nơi đây gió thổi rất mạnh, giá buốt. Tuy nhiên tất cả được bao bọc bằng kính. Có hai phòng nhỏ đặt sáu tượng lớn bằng người thật và như người thật. Đây là tập thể các nhà kiến trúc sư đã thiết kế nên công trình nổi tiếng thế giới là tháp Eiphel này.


    Không chịu ở trong nhà kính, mặc cho gió mạnh và giá buốt, chúng tôi trèo lên đến hết giới hạn. Nhìn từ mặt đất đây chỉ là một điểm chân chóp nhọn Eiphel, thực tế đường kính của nó còn tới hàng chục mét. Nhìn từ độ cao này toàn thủ đô Paris ở dưới chân bạn. Bạn có cảm giác nhìn từ trên máy báy xuống, thành phố là những chùm sáng kế tiếp nhau, sông Seine  là một giải lụa mềm mại rực sáng.

    Việc đi xuống lại đơn giản hơn bao giờ hết, chỉ cần ba chặng cầu thang máy là xuống tới mặt đất. Cố gắng nhất mà cũng yếu nhất trong đoàn là Cha Vũ, dù thế ngài cũng đã trèo lên tới tầng một, tầng lớn nhất của tháp, chúng tôi sắp xếp để cha ngồi dùng ly caffé trong phòng sưởi chờ đợi. Khi thang máy của chúng tôi xuống đến tầng hai thì xẩy ra một chuyện rất thú vị : ba cha tham gia cuộc khẩu chiến là cha Điện, cha Hải và cha Tư. Các ngài tranh luận thang máy đang ở tầng một hay tầng hai. Cha Điện căn cứ chữ ghi tầng một (premier) cho rằng đây là tầng cha Vũ ngồi chờ, cha Hải, cha Tư ( hai bố con linh tông) cho rằng đây là tầng hai vì Tây không tính tầng trệt, do không có trọng tài nên khẩu chiến kéo dài tới khi thang máy dừng lại ở tầng một, cha Điện tin là xuống tới đất nên đi ra kéo theo cha Hải, cha Tư, cha Văn. Khi thầy Được gọi lại thì chỉ có cha Văn kịp vào trước khi cửa thang máy tự động đóng, ba cha trong cuộc khẩu chiến được Chúa quan phòng cho ra “thực mục sở thị” tầng một hay mặt đất! Chính vì vậy khi thang máy vừa xuống tiếp, đoàn chúng tôi không nín được cười và “dịch cười” lây lan ra cả toa, chưa bao giờ chúng tôi được nghe “Tây” cười hỷ hả như vậy, và cười suốt cho tới khi cầu thang chạm đất!

    Chúng tôi tập trung ở trung điểm tháp Eiphel theo thoả thuận để dễ tìm nhau khi bị tách đoàn, cho đến khi ba cha đi bộ xuống vẫn chưa hết cười, còn hai cha con cha cố Hải tạ ơn Chúa vì xuống như vậy mới rõ là cha Điện sai, cha Điện thì vẫn còn thanh minh là tại bảng đề !

    Trời đổ mưa to và chỉ kịp cho chúng tôi chụp vội một kiểu ảnh kỷ niệm trước tháp Eiphel rồi lên xe bus, mới hay từ 18h ngày 31/12/2005 đến 12h ngày 01/01/2006 chính phủ Pháp đài thọ miễn phí các lộ trình xe bus và metro. Điều này chứng tỏ sinh hoạt của Pháp rất cao và Chính phủ kiểm soát được toàn bộ hệ thống phương tiện giao thông.

    Thầy Được chiêu đãi mười anh em linh mục chúng tôi tại căn phòng sinh viên của ký túc xá. Tết tây nhưng “ăn tết” phong cách Việt Nam: thịt quay, gà phay tẩm dấm, lòng lợn rán, canh hến Việt nam. Thầy Được vất vả chạy lên chạy xuống. Mọi sinh hoạt dành cho một sinh viên nay ra mười một sinh viên, quá tải đến nỗi điện cũng bị ngắt rơ-le. Bữa cơm ăn muộn nhưng ngon miệng. Khi thầy Được đưa sáu cha về nhà MEP và quay về ký túc xá thì đã 23h30, thầy còn phải cắm điện cho nồi cơm nếp chuẩn bị bữa ăn trưa picnic ngày mai vì sáng 01/01 chắc chắn không có cửa hàng hay nhà hàng nào mở cửa cả. Không hiểu tại sao thầy Được nấu cơm nếp đến ba lần mà cơm vẫn bị sống. Cha Năng dí dỏm an ủi thầy: “Cơm sống vào ngày Tết là điềm lành đấy!” Không có hướng đạo, chúng tôi không đến được đại lộ Champs Elisée  đón Giao thừa theo dự định, tuy nhiên chúng tôi không bị bỏ lỡ cơ hội, vì sẽ đến đây vào chiều mai 01/01/2006.

             Lời chào và chúc mừng năm mới vang lên khắp nơi, thời gian vô cùng quý báu. Pháp là nước tận dụng triệt để thời gian trong tất cả phương tiện đi xe, đi bộ, đọc sách báo, không để thời gian chết... dù thế 9h sáng người ta mới bắt đầu làm việc.

    (Còn tiếp)

    Số lượt xem: 5539 Gửi cho bạn bè      In trang này
    >> CÁC TIN KHÁC
     

     

    Tòa giám mục Phát Diệm
    75 Phát Diệm Đông – Kim Sơn – Ninh Bình
    ĐT: 02.293.862.058 – Fax: 02.293.862 724
    Email: tgmpdiem@gmail.com

    Ban biên tập
    Email: bbt@phatdiem.org
            Copyright 2011
    Tòa giám mục Phát Diệm
    Loading ...