Bên đường thiên lý - ký sự (Kỳ 4)

In trang

Chúng tôi đã đến nước Mỹ và đang có mặt tại toà nhà Quốc hội Hoa Kỳ đây.Cha Antôn Phan Văn Tự tuyên bố: Chúng tôi lên án việc phá thai.

WASHINGTON, DC

Lịch sử của Washington, DC. được gắn liền với vai trò là thủ đô của Hoa Kỳ. Washington, DC. (District of Columbia)  là thủ đô của Hoa Kỳ, được thành lập vào ngày 16 tháng bảy 1790.  Hiến pháp Hoa Kỳ cho phép thành lập một quận đặc biệt tách khỏi quyền giám sát của chính phủ liên bang và hình thành thủ đô quốc gia Hoa Kỳ.

Chúng tôi đã đến với toà nhà Quốc hội. Toà nhà rộng lớn xây dựng trên đỉnh ngọn đồi, vừa là đỉnh cao nhất, vừa là tâm điểm của Washington, DC. Trải dài trước mắt chúng tôi là một không  gian rộng lớn nhưng không phải là Quảng trường, vì đây là mặt sau của toà nhà Quốc hội. Đó là một quả đồi gồm khoảng 274 mẫu Anh (1,11 km ²), với một không gian thoáng đãng bao gồm chủ yếu là các thảm cỏ, lối đi, đường phố và các khu vực cây xanh.   Nhiều người đã tưởng đây là Nhà Trắng – danh từ chỉ phủ Tổng thống Hoa kỳ, nhưng đó là sự lầm lẫn. Nhà Trắng  không xa toà nhà Quốc hội nhưng là khu biệt lập. Chúng tôi dừng bước tại tượng đài của George Washington, vị tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ. Pho tượng được đặt dưới chân toà nhà Quốc hội, ở vị trí khởi điểm đầu tiên để bước những bậc tiến lên toà nhà. Khoảng lưng chừng đồi là một nơi nghỉ rộng rãi. Từ đây nhìn xa phía trước, ở ngọn đồi đối diện với toà nhà Quốc hội, một ngọn tháp cao nhất thủ đô được xây dựng để tưởng nhớ vị tổng thống đầu tiên. Ngọn tháp mang tên Washington memorial, toà tháp cao 185m. Chúng tôi ghi lại những khoảnh khắc ngắn ngủi mà dư âm sẽ đọng lại trong cả cuộc đời.

Những tưởng chỉ đến đây là điểm dừng ai ngờ chúng tôi còn được đi tiếp, vòng qua phía trước của toà nhà Quốc hội, chúng tôi theo đoàn người du lịch đi hẳn vào bên trong. Phòng đợi rộng rãi dành cho khách đến bàn ghi danh lấy vé. Gọi là vé (ticket) nhưng miễn phí hoàn toàn. Nét đặc biệt của Washington, DC. là những điểm tham quan đều miễn phí và hầu hết thuộc về lịch sử, văn hoá, viện bảo tàng… Ticket trong toà nhà Quốc hội này được in mã vạch và được dán trên áo mỗi người. Chúng tôi lên thang gác, dọc theo những hành lang rộng và đi vào phòng chính giữa của toà nhà. Gian chính này thông sang hai Phòng hội bên cạnh, Phòng hội phía bắc là phòng họp của Thượng nghị viện, Phòng hội kia là phòng đại diện.  Gian chính giữa phác hoạ dòng lịch sử của Hoa Kỳ qua nghệ thuật tranh vẽ của hoạ sĩ Constantino Brumidi.  Bốn bức tranh phía đông miêu tả những sự kiện quan trọng trong việc khám phá châu Mỹ, trong đó  nổi bật nhất là bức tranh Christopher Columbus đặt bước chân đầu tiên lên châu Mỹ Latin. Bốn bức phía tây miêu tả sự thành lập của Hoa Kỳ, trong đó nổi bật là bức tranh “Bản Tuyên Ngôn Độc Lập” năm 1786. Brumidi cũng chịu trách nhiệm vẽ bức tranh phong thần Washington trên trần của mái vòm. Ông đã hoàn thành tác phẩm trong thời gian 11 tháng. Bức tranh phong thần cho vị sáng lập Hoa Kỳ, Washington được nâng lên ngang với các vị thần Hy Lạp và La Mã.  Bao quanh ông là lớp lớp các tiên nữ. Vòm tròn này là sự hội nhập kiến trúc từ châu Âu, đặc biệt là vòm mái Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô tại Vatican và nhà thờ St Paul ở London.Chiều cao đến đỉnh Dome là 88 m, là đỉnh cao thứ năm ở Washington,  đường kính của mái tròn là 100 feet (30 m). Đứng trên đỉnh dome tròn này là tượng Nữ thần tự do cao 6m.

Lễ khởi công cho toà nhà Quốc hội đã diễn ra vào ngày 18 Tháng Chín 1793 dưới sự giám sát của James Hoban, ông cũng là kiến trúc sư xây dựng Nhà Trắng. Công trình xây dựng được nâng cao và mở rộng về hai cánh mãi đến năm 1958 mới hoàn chỉnh. Thượng nghị viện mở phòng từ năm 1959 nhưng chỉ mở cửa những ngày làm việc. Chúng tôi qua thăm Phòng đại diện, Phòng  này có tới 448 ghế thường trực nhưng thực tế hiện nay để trống hoàn toàn. Vòm trần  được kiến trúc theo hình parabol để  có thể truyền âm tốt nhất. Trong giai đoan đầu chưa có hệ thống tăng âm, thì lối kiến trúc này là một phát hiện khoa học trong cấu trúc xây dựng. Tượng những người có công lớn trong các lãnh vực xã hội đối với Hoa Kỳ được đặt dọc theo sát tường. Chúng tôi nhận thấy có tượng một thầy dòng được đặt trong gian phòng vinh dự này.

Ra khỏi toà nhà Quốc hội, chúng tôi phóng tầm mắt nhìn bao quát phía trước. Đối diện với toà nhà này là toà nhà Thư viện của Quốc hội, cũng một dome tròn vươn cao giữa nóc toà nhà như một biểu tượng đặc trưng của nửa phần trái đất. Bên trong đó là kho tàng tri thức của nhân loại. Ngày nay kho tàng ấy đang được hiện đại hoá, toàn cầu hoá qua hệ thống mạng internet. Dịch sang bên phải toà nhà Thư viện Quốc hội là toà nhà Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ. Lịch sử những năm 1800 – 1806, toà nhà này được dùng làm Thượng nghị viện. Từ năm 1806 – 1860, nó được mang tên là Toà án tối cao Hoa Kỳ. Tối cao Pháp viện chính thức mang tên và làm việc từ năm 1935.

Đi dọc theo sườn toà nhà Quốc hội cũng có nghĩa là đang đi song song với toà  nhà Hạ Nghị Viện, nơi các vị Dân biểu làm việc. Toà nhà lớn đến nỗi Dinh Thống Nhất miền nam Việt Nam hiện nay cũng chỉ như một phòng trong tổng thể kiến trúc của toà nhà.

Điều đáng chú ý là ở một góc độ đẹp nhất, góc độ có thể chụp phối cảnh toà nhà Quốc hội, người ta đã dành riêng cho diễn đàn báo chí. Một bục nói chuyện đã được lắp đặt sẵn, ghế ngồi cho các cử toạ. Thú vị hơn nữa là tại đây ai cũng có quyền tự do ngôn luận. Chúng tôi chớp lấy cơ hội có một không hai này để làm một diễn đàn tự…phát nảy lửa. Cha Antôn Đoàn Minh Hải tiến lên bục, dõng dạc tuyên bố:

- Chúng tôi đã đến nước Mỹ và đang có mặt tại toà nhà Quốc hội Hoa Kỳ đây.

Cha Antôn Phan Văn Tự tuyên bố:

- Chúng tôi lên án việc phá thai.

Đến lượt tôi chậm chân không biết tuyên bố gì nữa, vì hai “sự thật” đều đã được tuyên bố, tôi đành thật thà công bố:

- Tôi đang thiếu tiền để xây dựng Nhà thờ giáo xứ Phát Vinh! (Nhà thờ xứ mới thành lập, nghèo và chưa có nhà thờ)

Chẳng có ai thèm bình luận về những lời “tuyên bố nảy lửa” của chúng tôi, nhưng chúng tôi vẫn hỉ hả ra về vì đã công bố được những điều “quan trọng” trước toà nhà Quốc hội Mỹ!

Được đà phấn khởi, chúng tôi đi bộ về phía Nhà Trắng, còn có tên là Toà Bạch ốc,  Phủ tổng thống Hoa Kỳ. Toà nhà không có vẻ lớn nhưng khu vực hàng rào lớn, nhất là phía mặt tiền toà nhà. Chúng tôi cùng chụp ảnh và đi nửa vòng về phía sau ngôi nhà. Cự ly này gần toà nhà hơn. So với không gian xung quanh thì toà biệt thự không lớn lắm, nhưng đó là do khoảng không gian quá rộng. Thực tế toà nhà này bao gồm 132 phòng, 35 phòng tắm, và 6 phòng hội. Ngoài ra còn có 412 cửa ra vào, 147 cửa sổ, 28 lò sưởi, 8 cầu thang và 3 thang máy. Đối với vui chơi giải trí, Nhà Trắng đã có một loạt các phương tiện sẵn có cho các vận động viên bao gồm cả một sân tennis, đường bách bộ, hồ bơi, rạp chiếu phim, và làn bowling.

Trong 200 năm, Nhà Trắng đã đứng như một biểu tượng Tổng thống, Chính phủ Hoa Kỳ, và người dân Mỹ.  Lịch sử của nó và lịch sử của thủ đô quốc gia bắt đầu khi Tổng thống George Washington đã ký một đạo luật của Quốc hội vào tháng Mười hai năm 1790 tuyên bố rằng chính phủ liên bang sẽ cư trú trong một khu vực "không quá 10 miles2 (16km2).

Có tới 9 bản vẽ thiết kế trình duyệt và kiến ​​trúc sư James Hoban đã giành huy chương vàng cho thiết kế thực tế và mỹ thuật của mình. Nhà trắng được xây dựng tại 1600 Pennsylvania Avenue vào tháng Mười 1792. Mặc dù Tổng thống Washington giám sát xây dựng ngôi nhà, nhưng ông không bao giờ sống trong đó.  Mãi đến năm 1800,  khi Nhà Trắng đã gần hoàn thành, Tổng thống John Adams và vợ ông, Abigail, là người đầu tiên sống trong toà nhà này. Kể từ đó, các Tổng thống nối tiếp nhau là chủ nhân toà nhà.

Nhà Trắng có một lịch sử độc đáo và hấp dẫn. Nó bị người Anh đốt cháy vào năm 1814 (trong chiến tranh năm 1812) và lần khác vào năm 1929. Trong nhiều nhiệm kỳ tổng thống, nó đã được tân trang nội thất nhưng vẫn giữ được nguyên thiết kế Nhà Trắng đã được xây dựng cách đây hai thế kỷ.

Nhiều đoàn người đến đây chụp ảnh, bình luận…Cũng không ít người đến chỉ để mong nhìn thấy tổng thống hoặc có khi ngược lại để yêu sách tổng thống. Chúng tôi đơn giản là du lịch nên đi xem hết vòng thì ra về. Mặc dù thế chúng tôi cũng vẫn tự tưởng thưởng cho mình có cái “oai” đến tận Nhà Trắng. Trên đường trở về, chúng tôi không bàn nhưng tán chuyện thật rôm rả: “Mình chẳng cần gặp tổng thống Obama, vì mình đã có Obacha. Thì gặp ai là người Việt Nam họ cũng gọi mình như thế mà: Ô ba cha !!!

Xe chúng tôi đi quanh đường phố Washington DC. Ông Nguyễn Thoả là giáo dân Việt Nam và là đồng hương Phát Diệm đã nhiệt tình đưa chúng tôi đi và chỉ cho chúng tôi thấy: đây là nhà hàng mà tổng thống thường ra ăn uống, kia là nhà thờ các đời tổng thống đi dự lễ, có thời tổng thống là Tin Lành, có thời là Công giáo. Chúng tôi cũng đi ngang qua Lầu Năm Góc, đó không phải là một toà nhà, mà là năm khu nhà khép hình ngũ giác. Người dân ở đây gọi là Ngũ Giác Lầu, như thế thì chính xác hơn. Ở một góc mà ngày 11/09/2001 một máy bay khủng bố đã lao xuống làm hư hỏng, chúng tôi dừng xe xuống định chụp ảnh thì đã thấy bảng đề cấm chụp ảnh. Chúng tôi lại lên xe đi tiếp, ngang qua một công viên có cả đoàn xe đang chu cấp khẩu phần thức ăn miễn phí cho đoàn người không gia cư tụ tập ở đó.Xe chúng tôi dừng lại trong sân Đền thánh Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội của Washington.

BASILICA OF THE NATIONAL SHRINE OF THE IMMACULATE CONCEPTION.

Đó là Đền thánh Công giáo lớn nhất tại Hoa Kỳ và Bắc Mỹ, và là một trong mười nhà thờ lớn nhất trên thế giới. Đền thánh Quốc gia tước hiệu Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội đón chào những người hành hương cũng như du khách từ khắp Hoa Kỳ và khắp nơi trên thế giới.

Tọa lạc tại Washington, DC, Đền Thánh Đức Mẹ Vô Nhiễm Hoa Kỳ nổi tiếng với kiến ​​trúc độc đáo, nghệ thuật trang trí Mosaique và không gian kiến trúc rộng lớn. 

Mosaique là nghệ thuật tạo hình bằng kỹ thuật ghép những miếng nhỏ bằng thủy tinh màu, đá, hoặc vật liệu khác. Đó là mảng nghệ thuật dùng trang trí nội thất, thể hiện nét văn hóa, diễn tả tín ngưỡng, niềm tin tôn giáo…Nghệ thuật khảm Mosaique của Romana Villa del Casale gần Piazza Armerina ở Sicily là bộ sưu tập lớn nhất trên thế giới, và được UNESCO công nhận là Di sản thế giới. Tại các Vương Cung Thánh Đường Kitô giáo, từ cuối thế kỷ thứ IV, đã xuất hiện nghệ thuật khảm tường và trần nhà thờ.

Nghệ thuật này cũng được sử dụng rất tinh tế tại Đền thánh Đức Mẹ Vô Nhiễm Hoa Kỳ.  Vòm trần và những mảng tường nghệ thuật Mosaique làm cho Vương Cung Đền Thánh toát lên một vẻ uy nghiêm, cổ kính và nghệ thuật tôn giáo.

Không gian của Đền thánh cũng là những con số đáng chú ý:  dài 140m (459 ft), chiều rộng tính đến hết ngang cánh Thánh giá là 55m (180 ft). Đứng giữa Đền thánh, ngửa mặt lên không thể chụp ảnh được toàn phần dome lớn vì đường kính của dome lên tới 33m (108ft). Muốn chụp ảnh bên ngoài Đền thánh thì phải đi rất xa mới chụp được toàn cảnh, vì từ nền vươn lên đỉnh cao Thánh giá của Đền thánh là 72m (237 ft) Riêng ngọn tháp thì chúng tôi biết mình không đủ thời gian để lên tới đỉnh tháp được, mặc dù đã có cầu thang máy, vì ngọn tháp cao tới 100m (329 ft). Đền thánh rộng lớn  đủ cho 6000 người tham dự. 

Từ năm 1847,  theo thỉnh nguyện của các giám mục Hoa Kỳ, Đức Giáo Hoàng Piô IX đã tôn vinh Đức Trinh Nữ Maria làm bảo trợ của Hoa Kỳ dưới tước hiệu Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội. Người tín hữu Hoa Kỳ hôm nay luôn khắc ghi sự kiện đó, họ nhớ ơn Hội Đồng Giám mục Hoa Kỳ và Đức Thánh Cha đã dâng cả nước Mỹ cho Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội.  Năm 1910, giám mục Thomas J. Shahan, Hiệu trưởng trường Đại học Công Giáo Hoa Kỳ đề nghị xây dựng một Đền thánh trung tâm quốc gia để tôn vinh Mẹ Maria. Khi trình bày kế hoạch của mình lên Đức Giáo Hoàng Piô X vào năm 1913, không những ngài nhận được sự hỗ trợ nhiệt tình của Đức Thánh Cha mà còn cả đóng góp cá nhân của Đức Thánh Cha nữa. Đức Hồng Y James Gibbons, Tổng Giám Mục của Baltimore, đặt viên đá đầu tiên ngày 23 tháng chín 1920. Công trình được hoàn thành vào năm 1926 và mái vòm được nâng cao năm 1931.

Trong năm 1953-1954, các giám mục Công giáo Hoa Kỳ đã đổi mới các nỗ lực để hoàn thành đền thánh quốc gia và người Công giáo trên khắp Hoa Kỳ hưởng ứng nhiệt tình với nỗ lực gây quỹ. Ngày 20 tháng 11 năm 1959, Đền thánh quốc gia đã được Cung hiến. Đức Giáo Hoàng John Paul II nâng Đền thánh Quốc gia lên thành Vương Cung Thánh Đường vào ngày 12 tháng mười 1990.

Ngày 07 Tháng mười 1979, Đức Giáo Hoàng John Paul II đã trở thành vị Giáo hoàng đầu tiên đến thăm Vương Cung Thánh Đường quốc gia Hoa Kỳ. Mới đây nhất, ngày 16 tháng tư năm 2008, Đức Giáo Hoàng Benedict XVI đã đến thăm Vương Cung Thánh Đường Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội Hoa Kỳ. Trong niềm vinh dự lớn lao của Vương Cung Thánh Đường Hoa Kỳ, có niềm tự hào riêng của người Công giáo Việt Nam, vì đã có một Phòng nguyện nhỏ được dành riêng cho Việt Nam trong tổng thể kiến trúc Vương Cung thánh Đường, và Phòng  Nguyện đó đã cung hiến cho Đức Mẹ La Vang.

Chúng tôi quỳ gối cầu nguyện trước tượng Mẹ La Vang, xin Mẹ chúc lành cho mảnh đất hiện là nơi trú ngụ và chúc lành cho mảnh đất quê hương yêu dấu của những người con Việt Nam. Bóng chiều đã ngả, ngoảnh nhìn lại ngôi Đền Thánh lùi dần và khuất hẳn phía sau, chúng tôi lại đi tới phi trường để đáp chuyến bay đến Atlanta, thành phố trung tâm tiểu bang Georgia.

ATLANTA

Atlanta được hình thành vào ngày 29 tháng 12 năm 1847, ban đầu còn bé nhỏ,  đến năm 1854 dân số thị trấn đã tăng lên 9.554. Sau chiến tranh dân sự kết thúc năm 1865, Atlanta đã dần dần xây dựng lại . Từ 1867 cho đến năm 1888  là thời kỳ đổi mới và phát triển. Ngày 21 tháng năm 1917, Atlanta bị hoả hoạn thiêu cháy 1.938 ngôi nhà.

Trong những năm 1960, Atlanta là một tổ chức trung tâm lớn của phong trào đòi quyền dân sự, với vai trò quan trọng của Tiến sĩ Martin Luther King (bị ám sát năm 1968), Jr, Ralph David Abernathy, và sinh viên từ các trường cao đẳng lịch sử  của Atlanta và các trường đại học .

Năm 1990, Atlanta được chọn đăng cai cho Thế vận hội Olympic mùa hè năm 1996. Atlanta đã thực hiện một số dự án xây dựng chủ yếu để cải thiện công viên của thành phố, cơ sở thể thao, và giao thông vận tải. Atlanta đã trở thành thành phố thứ ba của Mỹ đăng cai tổ chức Thế vận hội mùa hè. Trong những năm 2000, Atlanta đã hoàn toàn trở thành một thành phố quốc tế, nổi tiếng về truyền thông với trung tâm là Đài truyền hình CNN.

Từ năm 2000 đến năm 2010, dân số Atlanta tăng nhanh bao gồm 22.763 cư dân da trắng, 31.678 cư dân da đen,  5.142 người dân châu Á, và 3.095 cư dân gốc Tây Ban Nha.

Chúng tôi đã đáp xuống phi trường Atlanta,  phi trường rộng nhất nước Mỹ. Đức ông Phanxicô X. Nguyễn Văn Phương cho xe ra sân bay đón và đưa chúng tôi về giáo xứ Đức Mẹ Việt Nam thuộc tổng giáo phận Atlanta. Xe đi ngang qua bãi đỗ xe của sân bay. Khoảng vài trăm loại xe taxi của phi trường đậu ngay ngắn thẳng hàng. Bất cứ hành khách nào đều có quyền thuê trong ngày với giá $20/ngày rất tiện lợi.

Chúng tôi được Đức ông Nguyễn Văn Phương giới thiệu rất trọng thể và dự ngày họp mặt thường huấn cho các thầy cô giáo ban Việt Ngữ và giáo lý của giáo xứ. Thật may mắn là chúng tôi đến đúng vào ngày khai giảng cho 500 em học sinh, là con em trong giáo xứ. Chương trình học Việt ngữ và giáo lý rất được chú trọng “Vì tương lai con em chúng ta”. Sau giờ tập trung dưới cờ còn có thánh lễ “phong nhậm” cho các thầy cô. Một trăm thầy cô giáo được giới thiệu theo từng chức vụ với cộng đoàn. Họ là những thầy cô tình nguyện viên, dưới quyền phụ trách của thầy sáu vĩnh viễn Phêrô Huỳnh Việt Hùng. Nhờ đội ngũ giáo viên nhiệt tình này mà bài toán nan giải về tiếng Việt được giải quyết, các bậc phụ huynh không còn phải lo lắng thế hệ con cháu bị “mất gốc” vì không nói được tiếng Việt.

Cộng đoàn Dân Chúa ở đây cũng rất sốt sắng. Ba trăm ghế ngồi là ba trăm sách “Phụng vụ giờ kinh” cùng với sách “Nghi thức Phụng vụ” và sách Thánh ca, họ tham dự cách tích cực, linh động Thánh lễ và giờ kinh chính của Giáo hội. Họ cũng nhiệt tình đóng góp cho các công cuộc lạc quyên trong và ngoài giáo phận. Chúng tôi được chứng kiến cuộc lạc quyên lần thứ hai cho trường Đại học Công giáo Mỹ. Trường đại học này nổi tiếng tại Washington, chúng tôi đã đi ngang trường đại học này và nhìn ngắm với một chút hãnh diện Công giáo về quy mô xây dựng trường đại học vốn đã nổi tiếng này.

CNN 

Nói đến Atlanta là nói đến trung tâm đài truyền hình nổi tiếng thế giới CNN. Nhờ trung tâm này mà tin tức thế giới được cập nhật từng giờ bằng hình ảnh và phóng sự. Chúng tôi rất phấn khởi được Đức ông vừa chủ trì, vừa chủ chi, làm trưởng đoàn dẫn chúng tôi đi thăm trung tâm nổi tiếng thế giới này. Đoàn chúng tôi nhanh chóng quy tụ mười một thành viên bao gồm: 

- Đức ông Phanxicô PhạmVăn Phương – trưởng đoàn (gốc quê Tôn Đạo, Phát Diệm)

- Cha Phêrô Vũ Ngọc Đức – Phó xứ Đức Mẹ Việt Nam Atlanta.

- Cha Phanxicô X. Trần Đức Tuấn chính xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Atlanta (gốc quê Khiết Kỷ)                              

- Cha Domimicô Xaviê Phạm Chí Huynh – dòng Ngôi Lời (gốc quê Khiết Kỷ, Phát Diệm)

- Cha Phêrô Mai Văn Vọng Phát Diệm du học, hướng dẫn ba anh em chúng tôi.

- Thầy Hạnh dòng Châu Sơn Việt Nam

- Thầy Vicente Vũ Dũng

- Sr. Thu Cúc Dòng Daminh

Và ba anh em linh mục chúng tôi. 

Chúng tôi dừng bước trước một khu vực rộng lớn với một toà nhà cao tầng đồ sộ. Đây là toà nhà được xây dựng vào những năm 1970 mang tên tổ hợp quốc tế Omni, trong thời kỳ đầu, toà nhà được thiết kế thành một trong những công viên giải trí đầu tiên trên thế giới. Nó bao gồm cả một sân trượt băng khổng lồ. Trong toà nhà này có một cầu thang cuốn được coi là cao nhất thế giới với chiều dài lên đến 196 feet (65m) tương ứng và phục vụ cho chiều cao tám tầng lầu. Ted Turner, người sáng lập ra CNN đã mua toà nhà này vào đầu những năm 1980, đổi tên thành trung tâm CNN, và bắt đầu lên sóng ngay tại đây vào năm 1987. Hiện nay nó không chỉ là toà nhà lớn nhất trong tổng số 48 toà nhà của CNN tại các địa điểm khác nhau trên thế giới mà còn là trụ sở chính toàn cầu.

CNN (Cable News Network) là một kênh tin tức cáp được Ted Turner thành lập vào năm 1980.  Sau khi đi vào hoạt động, CNN là kênh đầu tiên cung cấp truyền hình tin tức 24/24h, chủ yếu phát sóng từ trụ sở chính tại Trung tâm CNN ở Atlanta, Trung tâm Time Warner ở New York City,  hãng phim ở Washington, DC và Los Angeles.

CNN đôi khi được gọi là CNN International để phân biệt các kênh nội địa của Mỹ CNN / US. Tính đến tháng 8 năm 2010, CNN lập trình phát sóng quốc tế được xem tại hơn 212 quốc gia và vùng lãnh thổ.

Kể từ khi ra mắt, CNN đã mở rộng phạm vi hoạt động một số cáp và các công ty truyền hình vệ tinh. Công ty có 14 trụ sở ở Hoa Kỳ và 34 văn phòng ở nước ngoài, hơn 900 trạm trực thuộc địa phương, và các mạng lưới một số khu vực và tiếng nước ngoài trên toàn thế giới. Hiện CNN đang phục vụ hơn 2 tỉ khán giả trên phạm vi toàn cầu.

Đoàn theo hướng dẫn viên đi qua các phòng kỹ thuật truyền hình. Đặc biệt ở Studio 7E, nơi đây giới thiệu cách đọc bản tin của các phát thanh viên trên đài truyền hình, giới thiệu phương pháp phối cảnh giữa người dẫn chương trình và kỹ họa màn hình dự báo thời tiết. Người dẫn chương trình đứng trước phông màu xanh hoặc màu xanh da trời, đây là hai màu duy nhất không có sắc tố trong da của con người. Một con chip máy tính cài sẵn trong camera cho phép camera kết hợp luôn các kỹ hoạ để dù máy quay di chuyển nó vẫn luôn chiếu vào phông màu xanh này. Hệ thống khoá màu sẽ tạo nên những thay đổi cần thiết cho người dẫn chương trình linh hoạt thay đổi vị trí hoặc có thể biến mất trước màn hình. Đây cũng là kỹ thuật được áp dụng cho các pha biểu diễn ảo thuật được trình diễn tại Hollywood. Công nghệ cảm ứng đa điểm này cũng được ứng dụng trong điện thoại di động iPhone và các thiết bị thông minh khác.

Đoàn dừng lại rất lâu ở phòng tin tức, đây là bộ óc chính của trung tâm. Phòng tin tức làm việc 24h/ngày, 7 ngày/tuần với số lượng nhân viên trung bình là 150 người. Trong những sự kiện lớn như ngày 11/09/2001, số lượng nhân viên có thể lên đến hơn 200 người, làm việc trong tình trạng khẩn cấp. Toàn bộ có 4.000 người được thuê làm việc tại các điểm trung tâm, trong đó có đến 1500 người làm việc tại trung tâm Atlanta này.

Kế cận với trung tâm CNN là nôi sản xuất Coca-Cola. Đức ông trưởng đoàn đã sắp xếp cho chúng tôi còn được tiếp tục đến với trung tâm sản xuất Coca-Cola.

COCA-COLA

Coca-Cola là một nước giải khát có ga được bán trong các cửa hàng, nhà hàng, và các máy bán hàng tự động tại hơn 200 quốc gia. Nó được sản xuất bởi Công ty Coca-Cola của Atlanta, Georgia, và thường được gọi đơn giản là Coke, ban đầu xuất hiện như một loại thuốc được cấp bằng sáng chế do Dược sĩ Pemberton phát minh vào cuối thế kỷ 19. Theo ông tuyên bố thì Coca-Cola chữa khỏi nhiều bệnh, bao gồm nghiện morphine, khó tiêu, suy nhược thần kinh, đau đầu, và bất lực. Tiếp đến hình thành rượu vang coca được gọi là Coca Rượu vang Pháp Pemberton.  Năm 1886, Pemberton phát triển thành Coca-Cola,  trung tâm đầu tiên ở Atlanta, Georgia. Sau này, khi mua lại Coca Cola, Asa Candler - nhà lãnh đạo tài ba bậc nhất của Coca Cola đã biến chuyển suy nghĩ của người dân nước Mỹ về hình ảnh của Coca Cola. Ông cho những người tiêu dùng của mình hiểu thứ "thuốc uống" Coke là một loại đồ uống ngon mát. Cho đến ngày nay, Coca Cola vẫn trung thành với tiêu chí này của hãng. Hình dạng chai Coca-Cola được đăng ký bảo hộ năm 1960.

Cái tên Coca-Cola xuất phát từ tên lá 1coca và quả cola, hai thành phần của nước ngọt Coca-Cola. Chính điều này đã làm Coca Cola có thời kỳ chao đảo vì người ta đã quy kết Asa Candler là người 43034đàn ông gây nghiện của thế giới. Hiện nay Coca-Cola trở thành hãng nước ngọt nổi tiếng thế giới với rất nhiều sản phẩm đa dạng và đã thống trị thị trường thế giới trong suốt thế kỷ 20 .

Đoàn chụp ảnh lưu niệm trước bức tượng của John Pemberton đặt trước toà nhà trung tâm sản xuất Coca-Cola. Tượng ông đang cầm ly Coca-Cola trên tay như một cử chỉ mời chào, trên mặt bàn sát cạnh ông còn có một ly nữa dường như để chờ khách hàng. Dưới chân tượng có bia đá ghi dòng chữ:

Dr. John Pemperton invented Coca-Cola in 1886

Pemperton place is named in his honor

Tiến sĩ John phát minh ra Coca-Cola

Pemperton, quảng trường được đặt tên để vinh danh ông      

Điều lý thú nhất là khi vào thăm công nghệ máy tự động sản xuất dây chuyền của trung tâm Coca-Cola, ai cũng được uống miễn phí và uống thoải mái Coca-Cola. Lý thú hơn nữa là Coca-Cola này được nghiên cứu hương vị phù hợp với khẩu vị và sản xuất tại mỗi nước trên thế giới. Nhãn hiệu mỗi nước được ghi rõ ràng và chia 5 khu vực chính: Bắc Mỹ, Nam Mỹ, châu Âu, châu Phi và châu Á. Ai cũng sảng khoái vì hai lý do: phần vì không phải đi mà lại được thưởng nếm hương vị Côca-Cola của các nước, phần vì chính Coca-Cola nguyên chất làm tỉnh táo cơ thể vốn đã khát và mệt mỏi của cả đoàn. Tôi bỗng nảy ra một sáng kiến thú vị: chọn bốn quốc gia đại diện bốn châu mà tôi cho là ngon nhất: Chi-lê của Châu Mỹ, Pháp của Châu Âu, Nam Phi của Châu Phi, Thái-lan của Châu Á hoà chung trong một ly đầy, đặt tên cho nó là “Ly Coca-Cola bốn châu lục” rồi ngẩng cao đầu uống cạn một hơi. Chà chà, hương vị quốc tế thật là khoái khẩu, ước gì các bạn cùng thưởng thức với tôi!

Đoàn cũng không ra về tay không. Ai đã vào thăm Trung tâm Coca-Cola khi ra về đều được tặng một chai chính hãng Coca-Cola. Chúng tôi cứ xách chai trên tay vui vẻ tiến vào xem khu bể cá đặc biệt liền khu quảng trường Pemperton. Lại một nhãn giới mới mở ra với chúng tôi. 

GEORGIA AQUARIUM

Georgia Aquarium, nằm ở Atlanta, Georgia, USA tại Pemberton Place, là bể cá lớn nhất thế giới  với hơn 8,5 triệu gallons nước biển (31.000 m³) và hơn 120.000 động vật sống thuộc 500 loài khác nhau. Mẫu vật của hồ cá đáng chú ý bao gồm bốn con cá mập voi, bốn cá voi beluga, và bốn cá đuối. Hồ được xây dựng trên một diện tích 20 mẫu Anh (81.000 m²) ở trung tâm thành phố Atlanta.

Đoàn chỉ thấy ba con cá mập voi xuất hiện cùng với cá đuối khổng lồ. Nghe nói có một con cá voi đã bị chết và cả đoàn người đã thương khóc nó, phải chăng là con cá thuộc loại này? Cá mập voi (Rhincodon typus) hay Cá nhám voi   là một thành viên đặc biệt trong phân lớp 32193115Elasmobranchi (cá mập, cá đuối). Nó là loài 311cá mập lớn nhất và cũng là loài 31cá hiện còn sinh tồn có kích thước lớn nhất. Loài cá này được nhận dạng lần đầu tiên năm 1828 ngoài bờ biển 132 Nam Phi. Tên gọi "cá nhám voi" có lẽ là do kích thước lớn của nó. Cá nhám voi chủ yếu sống cô độc và ít khi thấy chúng bơi thành đàn, nó chỉ ăn sinh vật phù du, cá nhỏ, mực ống và trứng cá.

Kích thước của loài cá này đo được chính xác dài 12 mét (39 ft),  miệng có thể  rộng tới 1,5m (5 ft) và chứa tới 300 răng nhỏ. Nó có 5 cặp 1311mang lớn. Hai mắt nhỏ nằm ngay ở phần trước của cái đầu rộng và bẹt. Thân của chúng có màu xám chuyển thành trắng ở phần bụng; với ba lằn gân rõ nét chạy dọc theo mỗi bên hông và da của chúng giống như 'bàn cờ' với các đốm màu vàng nhạt và các sọc. Georgia Aquarium đã thực hiện nghiên cứu về cá mập voi từ năm 2003 với một số đối tác bao gồm cả chính phủ Mexico, Phòng thí nghiệm Mote Marine, Đại học Nam Florida, Georgia State University, Đại học Emory và Viện Công nghệ Georgia.

Nhìn qua gian kính rộng lớn được gọi là Cửa sổ đại dương, nước phía bên trong đúng như là một góc đại dương,Cửa sổ này được thiết kế đặc biệt để nuôi cá mập voi nói trên, cá đuối gai độc loại nhỏ và lớn, cá mú. .. Tất cả các lớp nước cần thiết cho môi trường sống ở đại dương đều có nơi đây, thể tích tối thiểu cũng đòi hỏi tới hơn 6.000.000 lít nước mặn.

Đoàn cá nhỏ trong góc đại dương này, lúc thì tung tăng lúc thì chụm lại đông đặc, khiến cho người xem có cảm giác đang chứng kiến sức sống mãnh liệt của đại dương bao la.

Tại Georgia Aquarium này, chúng tôi được tận mắt nhìn ngắm những con chim cánh cụt, cá sao, cá sấu Mỹ, rái biển châu Á nhỏ vuốt. Rái biển châu Á còn có tên là Piranha là một loài rái cá nhỏ nhất thế giới và được biết đến với bản chất năng động của nó. Đây là một khám phá đa dạng của động vật được tìm thấy trong các con sông của châu Phi, Nam Mỹ, châu Á và thậm chí ở Georgia.

Chúng tôi rảo xem thế giới của cá mao tiên Pterois. Loài cá biển có nọc độc được tìm thấy chủ yếu ở Indo-Thái Bình Dương, được gọi chung là cá mao tiên Pterois. Chúng được đặc trưng bởi các sọc màu đỏ, trắng và đen, vây ngực sặc sỡ và các xúc tu nọc độc có gai nhọn. Pterois được phân thành mười lăm loài khác nhau. Chúng có kích thước từ 6,2 đến 42,4 cm với kích thước trung bình đo được là 38 cm và trọng lượng trung bình là 480g.

Thân thiện và thu hút người xem, nhất là đối với các trẻ em, vẫn là hồ nước chắn kính. Trong hồ nước này người ta thả bốn chú cá Heo trắng rất đáng yêu. Chúng bơi lội và trườn người sát kính. Kích thước to lớn nhưng mềm mại và thân thiện của nó khiến cho người xem vừa trầm trồ vừa giơ tay vuốt ve chúng, mặc dù hai bên còn phải cách nhau một lớp kính.   Chiều dài cá heo trắng trung bình là 2m – 3,5m nặng từ 150 đến 230 kg. Một con cá heo trắng Trung Quốc sống 40 năm. Các loài cá heo được tìm thấy ở Đông Nam Á có làn da trắng hồng và một vây lưng lớn hơn nhưng thiếu phần nhô béo của Nam Phi và Úc. Mới sinh, cá heo có màu đen, lớn lên thay đổi màu xám, sau đó hơi hồng và đốm, trưởng thành có màu trắng.

Cá heo có trên toàn thế giới và thường cư ngụ ở các biển nông của thềm lục địa. Cá heo là loài ăn thịt, chủ yếu là ăn 31cá và 11mực. Cá heo tiến hóa khoảng 10 triệu năm trước đây, trong thời kỳ Miocene. Cá heo là một trong số những động vật thông minh và được biết đến nhiều trong văn hóa loài người nhờ hình thức thân thiện và thái độ tinh nghịch.

Chúng tôi trở về trong vui vẻ nhưng chưa mãn nguyện, vì nghe nói ở Atlanta còn một di sản quý nhất thế giới là núi đá lạ. Chúng tôi ước ao một lần được đến xem tận nơi và thế là Đức ông Phanxicô Phạm Văn Phương lại “chiều lòng quân Giudêu”. Sáng hôm sau mặc dù rất bận, Đức ông đích thân đưa chúng tôi đi xem.

STONE MOUNTAIN

Có nhiều dốc xoải để cư dân có thể trèo lên đỉnh núi, nhưng chỉ có một đường cáp treo duy nhất dành cho du lịch. Không gian lớn đến nỗi mọi tầm nhìn đều bị thu hẹp. Toa cáp treo mà chúng tôi đi có chứa đến ba mươi người (bằng ½ xe bus) nhưng nhìn từ bên sườn núi thì chỉ còn nhỏ bằng xe hơi bốn chỗ ngồi.  Núi đá này có tên là Stone Mountain, núi có hình mái vòm bằng đá thạch anh ở Atlanta, Georgia. Độ cao nhất là 1.686 feet (513 m) và thoải dần xuống độ cao 825 feet (251,5 m). Núi đá granite này mở rộng chân ngầm xuống lòng đất xa tới 9 dặm (14 km). Núi đá nổi tiếng không chỉ về lịch sử, địa chất, mà còn vì ở mặt phía bắc có khắc một bức phù điêu lớn nhất trên thế giới, chúng tôi đã lên đến độ cao 120m và nhìn ngang bức chạm khắc này. Bức chạm giới thiệu ba nhà lãnh đạo Liên minh miền Nam của cuộc nội chiến: Tổng thống Jefferson Davis, tướng Robert E. Lee và Thomas J. "Stonewall" Jackson. Bức chạm khắc vào sườn núi năm 1916 ở độ cao 400 feet (120 m)diện tích bề mặt được chạm khắc là 3 mẫu Anh (12.000 m2). Tiết diện nghệ thuật chạm khắc là 90 feet (27m) trên nền phông 190 feet (58m) khoét sâu vào núi 42 feet (13m) Riêng với tranh phù điêu thì điểm khắc sâu nhất vào núi là 12 feet (3,7 m) ở vị trí khuỷu tay của tướng Lee. Nhà điêu khắc Gutzon Borglum được giao nhiệm vụ chạm khắc này, nhưng phải được kế tiếp qua ba nhà điêu khắc nữa mới hoàn thành vào 03 tháng Ba 1972.

Cáp treo đã tới nơi, một hành lang trang nhã có mái vòm dẫn du khách vào sâu tới tận trung tâm đỉnh núi. Dọc hành lang có hình ảnh diễn giải lịch sử của núi đá. Chúng tôi đọc được ở đây những dòng nghiên cứu khoa học. Theo đó thì núi đá này đã có tuổi từ hơn 300 triệu năm, khi hai thềm lục địa Mỹ châu và Phi châu trôi dạt và va chạm nhau. Sau sự va chạm này thì xuất hiện núi đá. Những người không công nhận giả thuyết “Lục địa trôi” thì cho rằng đây là thiên thạch khổng lồ rơi vào trái đất, vì núi đá sừng sững giữa một vùng bình nguyyên rộng lớn vốn không dấu vết của núi đồi. Dù theo giả thuyết nào thì sự thật cũng vẫn là một núi đá có tuổi tới hơn ba trăm triệu năm. Trong những năm đầu thế kỷ XIX, di sản này chỉ được gọi là núi đá. Cho đến năm 1822, nó  vẫn còn là một khu vui chơi giải trí tự nhiên, các đôi bạn trẻ hẹn hò gặp nhau trên đỉnh cao này. Năm 1887, một gia đình tư nhân đã mua núi đá này, mãi cho tới năm 1950 mới thuộc quyền nhà nước. Trong thời gian Thế vận hội mùa hè năm 1996, Stone Mountain Park được chọn làm địa điểm cho các sự kiện Olympic về các môn quần vợt, bắn cung và đua xe đạp.         

Chúng tôi đã đứng giữa đỉnh điểm của núi đá và đổi nhau chụp ảnh. Tôi dẫm chân lên miếng đồng tròn đánh dấu chóp ngọn núi để chụp ảnh cho chắc chắn. Từ đây có thể nhìn bao quát khu vực trung tâm thành phố Atlanta. Đây quả là một ngày tuyệt đẹp, vì có những ngày, đỉnh núi bao phủ trong sương mù dày đặc chỉ có thể nhìn khoảng cách một vài bước chân. Đây cũng là vị trí đẹp vì từ đây chúng tôi phóng tầm mắt bao quát về phía chân trời: Bằng chứng khảo cổ cho thấy rằng vùng Tây Bắc Thái Bình Dương là một trong những khu vực đông dân cư đầu tiên ở Bắc Mỹ. Động vật và xương người 13.000 năm tuổi đã được tìm thấy trên khắp Washington. Các nhà nhân chủng học ước tính có 125 bộ tộc Tây Bắc riêng biệt và 50 tiếng thổ dân tồn tại trước khi có sự xuất hiện của người Âu-Mỹ.

Từ đỉnh núi tuyệt đẹp này, chúng tôi nhìn lại cả một chặng đường du ký. Bốn mươi lăm ngày trên đất nước Hoa Kỳ sắp vụt qua trước mắt. Thời gian không nhiều, chặng đường đi cũng không nhiều nhưng để lại trong chúng tôi nhiều dấu ấn. California với cây Cầu Cổng Vàng Golden Gate nổi tiếng, với cộng đồng Công giáo Việt Nam đông vui và sống đạo sốt sắng. Nevada với Las Vegas nóng cháy sa mạc nhưng là điểm nóng truyền giáo. Từ cát vàng con người đã biến nên bạc vàng, xin Đức Mẹ La Vang tiếp tục biến đổi nên những tấm lòng vàng để cái nóng sa mạc trở thành nóng cháy tình yêu. Missouri với Đại hội Thánh Mẫu ngày càng quy tụ cộng đồng Công giáo Việt Nam khắp Hoa Kỳ. Texas rộng lớn với trung tâm Nasa nghiên cứu không gian vũ trụ và đỉnh cao tri thức khoa học vươn tới các hành tinh trong hệ Mặt trời. Louisiana êm đềm với khu phố cổ France Quarter, với con tàu vũ trụ Apollo 11 đã hoàn thành chuyến bay lịch sử. Philadelphia, Pennsylvania thành phố cổ từng là thủ đô đầu tiên của Hoa Kỳ, NewJersey với đường hầm dưới lòng sông. New York với tượng Nữ Thần Tự Do và hình ảnh kinh hoàng của Toà tháp đôi, trung tâm thương mại thế giới. Washington, DC với toà nhà Quốc Hội, Nhà Trắng, và với kiến trúc đậm nét trang trí nghệ thuật Mosaique. Virginia với Ngũ giác đài,  Atlanta với Trung Tâm CNN truyền thông cập nhật toàn thế giới, như bộ óc chung của toàn cầu. Mười một tiểu bang chúng tôi đã đi qua là những tiểu bang lớn và quan trọng, 1/5 nước Mỹ, ngoài ra còn được đi thăm những trung tâm nổi tiếng thế giới: Hollyood điện ảnh số một thế giới, Disneyland vương quốc của thiếu nhi, Trung tâm Coca-Cola, Stone Mountain, Georgia Aquarium. Tạ ơn Chúa đã cho trí tuệ con người có thể đạt tới tầm cao vũ trụ. Tri ân quý vị ân nhân là linh mục, tu sĩ, giáo dân đã cho chúng con tinh thần, vật chất và sự giúp đỡ tận tâm để chúng con được ghi nhớ một chuyến đi giàu cảm xúc. Từ đỉnh núi này, chúng con muốn giơ cao đôi tay như Môisê trên núi năm xưa để chuyển cầu ơn Chúa xuống cho thế giới, cho những con người mà chúng con tri ân cảm mến.

Giờ xuống núi đã điểm. Đức ông Phanxicô Phạm Văn Phương đãi chúng tôi tại nhà hàng Red Lobster, nơi mà Đức ông cũng đã từng chiêu đãi Đức cố Hồng y Phanxicô X. Nguyễn Văn Thuận và Đức ông Vicente Trần Ngọc Thụ. Khách Đức Ông mời đến hôm nay là cha giáo Kiệm, đã chín mươi mốt tuổi nhưng ngài vẫn minh mẫn khôn ngoan và là bậc thầy về chữ Hán. Chúng tôi được tiếp kiến ngài và xin ngài có điều gì trăng trối cho thế hệ tương lai. Ngài trả lời rất mạch lạc:

- Có một câu này thôi, Phương Tây gọi là commence, hãy bắt đầu và hãy bắt đầu! Trong tất cả mọi sự, hãy bắt đầu!

Ngày mai chúng tôi ra trở về Việt Nam, câu nói của cha giáo cứ vẳng mãi trong chúng tôi: Hãy bắt đầu!

………

Một ngày mới đã bắt đầu, Cha Phêrô Mai Văn Vọng, người đã tận tình đồng hành với chúng tôi suốt chuyến đi, lại đưa chúng tôi ra phi trường San Frncisco để trở về quê hương đất nước, không phải là kết thúc một chuyến đi, nhưng là để bắt đầu.

Kỷ niệm chuyến viếng thăm Hoa Kỳ
15/07 – 31 / 08 / 2011
Lm. Phêrô Hồng Phúc

 

 

Tòa giám mục Phát Diệm
75 Phát Diệm Đông – Kim Sơn – Ninh Bình
ĐT: 02.293.862.058 – Fax: 02.293.862 724
Email: tgmpdiem@gmail.com

Ban biên tập
Email: bbt@phatdiem.org
        Copyright 2011
Tòa giám mục Phát Diệm