
GỢI Ý SUY NIỆM CHẦU THÁNH THỂ - NĂM 2025
“Cùng nhau loan báo Tin Mừng”
ĐỀ TÀI 10 – SỐNG VÂNG PHỤC
1. Dấu Thánh Giá và các kinh ngày thường ngày.
2. Hát Cầu Xin Chúa Thánh Thần.
3. Chủ sự đặt Mình Thánh Chúa
4. Hát chào Thánh Thể.
5. Dẫn vào giờ chầu:
Người dẫn: Lạy Chúa Giê-su, chúng con tin thật Chúa đang hiện diện trong bí tích Thánh Thể. Giờ đây, chúng con xin hướng lòng lên Chúa, trong tin yêu và hy vọng nơi Chúa. Xin Chúa ban thêm lòng tin yêu và lòng mến Chúa cho chúng con, để chúng con càng vững mạnh sống trong niềm hy vọng, để nỗ lực đem Tin Mừng của Chúa đến cho những người mà chúng con gặp gỡ. Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến và đốt lên trong chúng con ngọn lửa tình yêu của Ngài, để trái tim chúng con biết say mến Chúa. Đặc biệt, xin hãy mở lòng trí chúng con trong giờ chầu này, để chúng con biết lắng nghe - đón nhận tình yêu, qua lời Chúa và biết mau mắn đáp trả tình yêu của Ngài gọi mời qua đời sống VÂNG PHỤC.
6. Xin mời cộng đoàn đứng, lắng nghe Lời Chúa: (Pl 2, 6-9)
Lời Chúa trong thư củSuy niệm chầu Thánh Thể trong Năm Thánh: Đề tàia thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Phi-líp-phê.
Đức Giê-su Ki-tô, vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì, địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Người, và tặng ban danh hiệu, trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu,
Đó là Lời Chúa.
6. Đọc lời Chúa xong, cộng đoàn hát bài: “LỜI HẰNG SỐNG” hoặc bài “LẮNG NGHE LỜI CHÚA” (Hát xong xin mời cộng đoàn ngồi)
7. Suy niệm Lời Chúa.
Lạy Chúa, con người, dù già hay trẻ, ít muốn nghe đến động từ vâng phục, nhất là trong thế giới đề cao tự do cá nhân hôm nay. Bởi vì bản tính tự nhiên của con người là thích ra lệnh hơn là phục quyền, thích làm theo ý riêng hơn làm theo ý người khác, ưa làm những gì mình thích chứ ít khi thích những gì mình làm. Hơn nữa, họ thường cho rằng những phán đoán của mình là đúng, và nhất quyết ở lại trong đó, muốn người ta phải đồng thuận với mình, chứ không mấy khi làm điều ngược lại. “Cái tôi” vốn dĩ rất bé nhỏ, song lại thích được đề cao, chứ chẳng muốn vâng phục ai. Thế nhưng, thực tế lại cho thấy rằng: vâng phục là điều con người không thể chối bỏ, nếu muốn cuộc sống bình an, hạnh phúc và có giá trị, con người cần phải vâng phục. Chính Con Thiên Chúa cũng chọn lối sống vâng phục ý Chúa Cha trong hết mọi sự, với tâm tình con thảo, để mang lại phúc lành cho thế giới.
- Vâng phục là quy luật của cuộc sống: Con người là một thực thể độc lập, nhưng có tính xã hội, nên những ai muốn tồn tại và phát triển đều phải sống thành xã hội. Xã hội nhỏ nhất là gia đình, lớn hơn là lớp học, trường học, cộng đoàn, quốc gia, Giáo hội, và lớn nhất là thế giới. Trong bất cứ hình thức xã hội nào, mọi người đều được mời gọi, sống vâng phục thẩm quyền chính đáng và hợp pháp, vâng phục lề luật vì lợi ích chung. Một xã hội mà các thành phần không sống vâng phục thẩm quyền hợp pháp hay lề luật, thì xã hội đó sẽ hỗn loạn, thậm chí tan rã; một bệnh nhân không vâng lời bác sỹ, thì không thể được chữa lành; một học sinh bất tuân thầy cô, thì làm sao tiến bộ? Người tham gia giao thông, không tuân theo các tín hiệu giao thông, thì nguy hiểm đến tính mạng... Xã hội càng văn minh tiến bộ, càng đòi hỏi người dân phải tuân thủ những quy tắc, những mệnh lệnh xã hội. Vâng phục trở thành quy luật của cuộc sống.
- Vâng phục là lối đi của Thiên Chúa: Chủ đề vâng phục được trình bày ngay từ buổi đầu của gia đình nhân loại, gắn liền với giao ước giữa Thiên Chúa và Nguyên Tổ, được diễn tả qua ngôn ngữ biểu tượng: Ađam và E-và được ăn mọi trái cây trong vườn, ngoại trừ cây giữa vườn. Nhưng Nguyên tổ đã phản nghịch lại lệnh truyền của Thiên Chúa, tự mình “hái trái cây mà ăn”. Hậu quả của sự bất tuân phục này là “mắt họ mở ra, họ thấy mình trần truồng và trở nên xa lạ với Thiên Chúa” (x. St 3, 1-7). Từ đây tội lỗi đã đi vào thế gian, gây nên tình trạng đau thương, chết chóc cho hậu thế. Nhưng Thiên Chúa luôn yêu thương và muốn đồng hành với con người, nên đã tìm cách cứu vớt. Để sửa chữa hậu quả của sự bất tuân, Con Thiên Chúa đã chọn cách vâng phục Chúa Cha, nhập thể làm người cứu độ nhân loại, dưới tên gọi Giêsu.
Con Thiên Chúa đã vào đời, và đảm nhận những trách nhiệm của con người, với tâm tình: “Này con đến để thực thi ý Cha” (Dt 10, 7). Ngài bằng lòng sống như “phàm nhân” trong một gia đình nhân loại, và thực hành đức vâng phục (Gl 4, 4); Người làm gương cho chúng ta về việc vâng phục các quy luật tôn giáo, và quy tắc văn hóa của dân tộc mình (Lc 2, 20- 52; Mt 18,17; Mt 26,18). Tin Mừng cho thấy rằng, dường như suốt cả cuộc đời, Đức Giêsu không có tư tưởng riêng, không có ý riêng, không có chương trình - kế hoạch riêng, mà hoàn toàn để cho tư tưởng của Chúa Cha, ý muốn của Chúa Cha, kế hoạch của Chúa Cha, lời của Chúa Cha, giáo lý của Chúa Cha...chi phối cuộc đời, và hướng dẫn mọi lời nói, việc làm. Ngài đã xác quyết: “Tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai tôi” (Ga 5, 30).
Trong vườn Cây Dầu, trước viễn tượng của cuộc tử nạn, Đức Giêsu đã phải trải qua nỗi sợ hãi đến tột cùng: dường như điều Chúa Cha muốn, và điều Con muốn không dung hợp với nhau. Nỗi lo sợ khiến Ngài run rẩy, mồ hôi máu chảy ra, Ngài khẩn thiết cầu xin: “Nếu Cha muốn, xin cất chén này xa con”. Nhưng liền sau đó, dù sợ hãi, Đức Giêsu nói thêm: “Tuy vậy, xin đừng làm theo ý Con, mà xin theo ý Cha” (Lc 22, 42). Và cuối cùng, Ngài đã vâng theo ý Cha, ngang qua nhà cầm quyền trần thế, bằng lòng chấp nhận bản án bất công, chịu treo trên thập giá, để cứu chuộc nhân loại.
Câu chuyện Vườn Cây Dầu cho ta hiểu rằng: nền tảng sâu thẳm nhất trong cuộc tử nạn của Chúa Giêsu chính là: sự quyết tâm sống vâng phục Thánh ý Chúa Cha – một sự vâng phục hoàn toàn đồng nghĩa với tình yêu. Bằng tình yêu tuân phục này, Đức Giêsu đã chiến thắng, và chuộc lại hậu quả của sự bất tuân, do Ađam đem đến: “vì một người duy nhất đã không vâng lời Thiên Chúa, mà muôn người thành tội nhân, thì nhờ một người duy nhất đã vâng lời Thiên Chúa, muôn người cũng sẽ thành người công chính” (Rm 5, 19). Lời xin vâng ý Chúa Cha, đã thật sự hoàn trọn nơi cái chết của Đức Giêsu.
Mỗi người chúng ta hãy tự vấn: Thánh ý Thiên Chúa có phải là điều tôi đang tìm kiếm lúc này không? Tôi gặp khó khăn nào, khi sống vâng phục trong mọi hoàn cảnh mọi người?
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, sống vâng phục Chúa Cha là tâm tình căn bản của Ngài, trong hành trình dương thế, là đường đi để Ngài đến với Chúa Cha. Khi chúng con sống vâng phục mọi người, chúng con muốn được nên giống Ngài, để dâng lên Chúa Cha hiến tế cao quý nhất của đời chúng con, là ý riêng. Xin cho chúng con biết quảng đại và trung thành, để đi đến cùng con đường thánh ý Chúa, hoàn tất những gì làm đẹp lòng Chúa. Xin cho chúng con chỉ còn mối bận tâm duy nhất là: luôn tìm và chu toàn thánh ý Chúa mà thôi.
8. Hát Kết Chầu Như Thường Lệ.
9. Hát Kết Thúc Ra Về.
ĐEM TIN MỪNG - (Martinô)
ĐK. Chúng ta cùng đem Tin Mừng đi khắp đó đây. Loan tin loan tin Chúa Trời yêu thương loài người.
1. Này muôn nước hỡi hãy ca khen Người. Này ngàn dân ơi hãy tung hô Người.
ĐK. Chúng ta cùng đem Tin Mừng đi khắp đó đây. Loan tin loan tin Chúa Trời yêu thương loài người.
Ban LBTM giáo phận Phát Diệm